Showing posts with label Film review. Show all posts
Showing posts with label Film review. Show all posts

July 16, 2015

Film review: Tsunagu | Until the Break of Dawn | Người đưa tin (2012)


Nhật Bản có vẻ là một đất nước tôn sùng cái chết. Trong nhiều nền văn hóa, cái chết là chuyện đau buồn nên tránh nhắc đến. Thế nhưng, các nhà làm phim Nhật Bản lại có thể dựa trên chủ đề hết sức bi thương này để tạo những bộ phim đậm chất nghệ thuật, trong sáng, và lấp lánh hy vọng. Nếu trước đây nền điện ảnh Nhật Bản đã kể một câu chuyện hết sức xúc động về 'người đưa tiễn' (chính là những người khâm liệm và làm đẹp cho tử thi) qua "Departures", bộ phim đoạt giải Oscar phim nước ngoài xuất sắc nhất năm 2009, thì mới đây, các nhà làm phim Nhật đã ra mắt bộ phim về 'người truyền tin', hay dân gian Việt Nam gọi là 'bà đồng', người có khả năng kết nối và sắp xếp các cuộc gặp mặt giữa người sống và người chết. Đây là bối cảnh của 'Tsunagu' (Until the Break of Dawn), bộ phim ra mắt vào năm 2012.

Nhân vật chính của Tsunagu là Ayumi, cậu học sinh trung học sống với bà nội, người truyền dạy cho Ayumi khả năng liên lạc với các linh hồn. Ayumi là sợi dây dẫn nối ba câu chuyện nhỏ diễn ra suốt 120 phút phim.

Một ông bố ở độ tuổi 50 cần gặp người mẹ đã mất để hỏi về nơi cất giấu giấy tờ nhà để bán đất.

Một cô học sinh trung học đã tạo nên cái chết gián tiếp cho một người bạn thân vì mâu thuẫn vai diễn trong trường.

October 14, 2012

Giới thiệu và đánh giá phim truyền hình Nhật (do-drama)


(Phim "Sekaichu" - Tiếng gọi tình yêu giữa lòng thế giới)

Nếu trước tên phim có dấu sao (*) tức là phim đó đã có entry riêng. Các bạn click vào tên phim để đọc entry, trong đó sẽ có đầy đủ nội dung, đánh giá, hình ảnh và link down phim.

Các phim được sắp xếp theo thứ tự ABC

Update ngày 15/10

* Dragon Zakura | Hiroshi Abe, Tomohisa Yamashita, Yui Aragaki, Masami Nagasawa: Với dàn diễn viên lấp lánh, diễn xuất đa dạng, nội dung hấp dẫn và gần gũi, Dragon Zakura xứng đáng nằm trong top những bộ phim học đường hay nhất mà bất cứ teen ghiền phim nào cũng không thể bỏ qua!

* Ichi rittoru no namida (One litre of tears | Một lít nước mắt) | Erika Sawajiri, Ryo Nishikido: Một bộ phim đẹp mà tôi sẽ không xem lại lần thứ hai :)

August 2, 2012

Review: 3 Extremes (Dumpling, Box, Cut) - phim kinh dị




Three ... Extremes bao gồm ba phim ngắn kinh dị của ba đạo diễn nổi tiếng Fruit Chan (Hongkong), Park Chan-wook (Hàn), và Takeshi Miike (Nhật). Các phim trong Three Extremes không khai thác yếu tố siêu nhiên như ma quỷ hay yếu tố bạo lực mà đào sâu và tái hiện những nội tâm phức tạo của con người về đam mê và cuồng vọng. Một quý bà cố gắng níu kéo tuổi thanh xuân để giữ chồng, một nam đạo diễn cố gắng xây dựng hình ảnh hào nhoáng về bản thân, và một nữ nhà văn trẻ với tình yêu mãnh liệt. Một sự tổng hợp ba câu chuyện với diễn biến bất ngờ, được thể hiện bằng ba phong cách làm phim thú vị, Three Extremes là tổng hợp phim ngắn không nên bỏ qua.

Là bộ phim khắc họa rõ thần triết lý "vòng luân hồi" của phim kinh dị châu Á, Dumpling của Fruit Chan được chọn để mở đầu loạt phim. Nhân vật trung tâm là Li, một nữ diễn viên hết thời bước vào tuổi 40, đã tìm đến đầu bếp Mei để dùng loại há cảo đặc biệt làm từ bào thai người nhằm lưu giữ tuổi thanh xuân. Nội dung phim khá chặt chẽ, dễ hiểu, theo mô-típ "ác giả ác báo". Cảnh kết phim khá đẹp. Phim có sự tham gia của nữ diễn viên nổi loạn và tai tiếng Bạch Linh (Bai Ling). Dumpling sau này được phát triển thành phim độc lập dài 90 phút với một chút thay đổi trong phần nội dung về sau.

December 3, 2011

[Short review] Nụ hôn thiên đường - Paradise Kiss (Keiko Kitagawa, Osamu Mukai, Yusuke Yamamoto)



Paradise Kiss kể về hành trình tìm kiếm tài năng và ước mơ của một cô gái 17 tuổi luôn bị kiềm hãm bởi ước vọng gia đình. Yuraki Hayasaki chập chững bước vào thế giới thời trang hào nhoáng không phải vì ham thích mà vì một lần chạm trán tình cờ với nhóm thiết kế thời gian bốn người Paradise Kiss. Tại đây, cô gặp George - thiên tài thiết kế thời trang, cặp đôi nhí nhố Miwako - Arashi và cô nàng chuyển giới Isabella. Nhóm Paradise Kiss, đặc biệt là George đã giúp Yuraki hiểu rằng tất cả mọi chuyện xảy ra đều xuất phát từ sự lựa chọn cá nhân chứ không phải hoàn cảnh sắp đặt. Từ đó, Yuraki đã tìm được sự khao khát và điểm tựa để dũng cảm phát triển tài năng của bản thân. Song song với câu chuyện về sự trưởng thành của Yuraki, bộ phim khắc họa mối tình tay ba giữa Yuraki, George (nhóm Paradise Kiss) và Hiroyuki - rung động đầu đời của Yuraki. Yuraki sẽ lựa chọn ai? Người giúp cô tìm kiếm bản thân hay người cô đã mang mối tình thầm lặng hơn ba năm qua?

July 22, 2011

[Short review] Rắn và Khuyên lưỡi (Snake & Earrings)

 




. Snake and Earrings (Rắn và khuyên lưỡi) | Yuriko Yoshitaka, Kengo Kora, ARATA: Phim về cuộc sống không mục đích của cô gái trẻ và hai mối tình với một cậu chàng punk thô lỗ nhưng đầy tình cảm và một nghệ sĩ xăm người mắc chứng bạo dâm. Có một sợi dây vô hình liên kết ba người với nhau. Đáng tiếc là phim chưa khai thác sâu vào câu chuyện/hoàn cảnh của từng nhân vật để người xem cảm thấy đồng cảm với những suy nghĩ về thân phận cô đơn và cuộc đời không ý nghĩa của họ. Về tổng thể thì đây là một phim xem giải trí tốt. Nhịp phim không nhanh nhưng các chi tiết được thể hiện khá lôi cuốn để kéo người xem theo dõi hết bộ phim mà không ngắt quãng. Phim có sự xuất hiện thoảng qua của Tatsuya Fujiwari và Shun Oguri. Phim có nhiều cảnh nóng, không phù hợp với người dưới 18 tuổi.

June 9, 2011

Review: Kungfu Panda 2


Nếu xem phim với góc nhìn trẻ thơ thì đây là một bộ phim xem được nhưng nếu xem phim với góc nhìn của một người trưởng thành thì Kungfu  Panda 2 còn nhiều điểm chưa làm thỏa lòng người xem.

Trước  tiên nói về hệ thống nhân vật. Như thường lệ, chú gấu trúc Po tham ăn  nhưng sống đầy tình cảm và nghĩa trực lên đường cùng nhóm bạn giải cứu  vùng đất đang bị đe dọa bởi một con công độc ác. Tuyến nhân vật thiện-ác  rõ ràng phù hợp với mức phát triển của não, chức năng xử lý thông tin và khả năng nhận biết đúng sai của trẻ, nhưng cũng vì vậy làm cho tác phẩm thiếu các yếu tố khơi dậy suy nghĩ và tạo sự trăn trở cần thiết khi  xem xong bộ phim. Po là con nuôi, vì vậy cậu chàng tìm kiếm thân thế  của mình, bố mẹ của mình là ai, và xuyên suốt người xem dần nắm được bi  kịch về gia đình của cậu chàng. Một nhân vật nữa, tuy mang cùng nỗi trăn trở, nhưng vì là vai phản diện nên cả chiều sâu tính cách vô cùng độc đáo của nhân vật này không được khai thác theo cách tốt nhất có thể. Dĩ  nhiên, mục tiêu của các nhà làm phim là khiến lũ trẻ phấn khích và đòi bố mẹ dẫn ra rạp, chính vì thề tạo nên câu chuyện gần gũi và phù hợp nhất với lượng khán giả chủ chốt [là bọn trẻ] phải là yêu cầu hàng đầu của đội ngũ sản xuất. Một cốt truyện trắng - đen đương nhiên là khiến bọn trẻ phấn khích hơn là những câu chuyện về những khoảng màu xám nửa chính nửa tà.

May 19, 2011

Giới thiệu và đánh giá phim điện ảnh Nhật

 (Phim Koizora)

Hầu hết các film có thể down ở link này

Nếu trước tên phim có dấu sao (*) tức là phim đó đã có entry riêng. Các bạn click vào tên phim để đọc entry, trong đó sẽ có đầy đủ nội dung, đánh giá, hình ảnh và link down phim.

Phim được sắp xếp theo thứ tự thời gian người xem phim.

Click vào đây để xem reviw theo từng ảnh của các phim.

May 11, 2011

Review: Tenshi no Koi | Thiên sứ tình yêu - Nozomi Sasaki


Giới thiệu: Phim xoay quanh mối quan hệ phức tạp thầy trò cùng mô típ quen thuộc "tình yêu có thể cảm hóa con người". Rio là một nữ sinh cấp 3 xinh đẹp có lối sống phóng túng và hoang dại, thế nhưng từ ngày gặp thầy giáo cấp 3 dạy lịch sử, cô chấp nhận từ bỏ để trở về cuộc sống học sinh cấp 3 bình thường chỉ vì lời yêu cầu cô đã đặt ra và bắt thầy giáo hứa với mình "Nếu em được 100 điểm, thầy sẽ hẹn hò với em chứ?". Trong lúc đó, thầy giáo, phần vì e ngại dư luận xã hội, phần vì lo ngại căn bệnh nan y của mình, đã rất khó khăn trong việc tiến theo tiếng gọi con tim hay chạy trốn khỏi chuyện tình trắc trở này. Xem phim để biết thêm chi tiết. Phim dựa trên tiểu thuyết di động nổi tiếng tại Nhật.

March 10, 2011

Taiyou no Uta | The song of the sun (YUI, Takashi Tsukamoto)


Taiyo no Uta (The song of the sun) | YUI, Takashi Tsukamoto

Phim kể về một cô gái trẻ với ước mơ trở thành ca sĩ, nhưng chẳng may cô gái mang một căn bệnh khiến cô không thể tiếp xúc trực tiếp với ánh mắt trời. Vì vậy, cô ngủ trong ngày và thức về đêm. Trong những đêm khuya không ngủ, cô gái kết bạn với một nam sinh trung học hay thức dậy sớm mỗi sáng để trượt sóng. Tình bạn giữa hai người nảy nở và dần dần trở thành tình yêu nhẹ nhàng thuần khiết. Không có phép màu ở cuối phim nhưng đó lại là cái kết ấm áp và đẹp nhất, vì dẫu có mất mát, cả chàng trai hay cô gái, ở tuổi trẻ của họ, cũng đã sống hết mình và phần nào thực hiện được ước mơ của họ.

March 6, 2011

Confession | Kokuhaku (Takako Matsu, Masaki Okada) - Tổng hợp của các loại bi kịch

 
Confession là bộ phim đại diện điện ảnh Nhật Bản tham dự Oscar lần thứ 83. Bộ phim mở đầu với lời "thú nhận" của cô giáo Yuko Moriguchi về việc đã tiêm sữa có chứa máu của người bệnh AIDS vào hộp sữa của hai học sinh trong 37 học sinh lớp 7 mà cô chủ nhiệm vì chính 2 học sinh này đã giết đứa con gái 7 tuổi của cô. Cảnh sát kết luận cái chết của con gái cô là do tai nạn, nhưng cô giáo không tin, và trong buổi học cuối năm này cô đã kể lại quá trình đi tìm thủ phạm và nghe lời thú tội của chúng như thế nào. Một sự bắt nghẹt thở, và bất ngờ vì nội dung đã được tiết lộ ở đầu phim; nhưng không, chính lời "thú nhận" đầu tiên này, chính sự vạch trần hai hung thủ - vốn chỉ là hai đứa trẻ lớp 7 đang tuổi ăn học này, lại chỉ là sự bắt đầu cho rất nhiều trường đọan bi kịch và thù hận còn khốc liệt, tàn bạo, man dại và đau đớn hơn ở những phút sau của bộ phim.

February 19, 2011

Film review: Dragon Zakura (Hiroshi Abe, Tomohisa Yamashita, Yui Aragaki, Masami Nagasawa)

Với dàn diễn viên lấp lánh, diễn xuất đa dạng, nội dung hấp dẫn và gần gũi, Dragon Zakura xứng đáng nằm trong top những bộ phim học đường hay nhất mà bất cứ teen ghiền phim nào cũng không thể bỏ qua!


Do đây là bộ phim teen xem vui vẻ thoải mái cho nên bài review này cũng sẽ đi theo phong cách xì tin, không đặt nặng kỹ thuật viết, nghĩ gì type nấy ^^

*Dàn diễn viên lấp lánh*

Thật vậy, chưa phim Nhật nào mình thấy quy tụ dàn diễn viên trẻ đẹp xinh tươi như trong Dragon Zakura. Đầu tiên là "chàng trai vàng" Yamapi (Yamashita Tomohisa), nữ hoàng phim bi Nagasawa Masami, công chúa mỏng manh Gakky (Yui Aragaki), chàng trai với gương mặt bây bì Koike Teppei, chàng trai khắc khổ Nakao Akiyoshi, em gái nhí nhảnh Saeko. Ngoài ra không thể kể đến nhân vật trung tâm của phim, quý ngài Abe Hiroshi (thật ra mình lần đầu tiên mình xem phim của Abe Hiroshi nhưng xem filmography của chú này thì cũng thấy được sự lão làng của chú íh!). Vẻ đẹp của các diễn viên Nhật thì đúng là "mưa dầm thấm đất", hiếm ai có được vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thùng ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng ngoại hình của diễn viên phim này so với mặt bằng chung là cao rồi!!!

December 2, 2010

Film review: Tiếng gọi tình yêu giữa lòng thế giới (Socrates in love)


Chưa phim nào đem lại cho tôi một cảm giác dịu dàng như Sekaichuu. Với cốt truyện dễ gặp (và dễ đoán): một mối tình trung học đẹp nhưng dang dở, thế nhưng những gì Sekaichu mang lại còn nhiều hơn sự nối tiếc hay nỗi buồn, mà đó là những niềm vui, nụ cười, sự quan tâm ấm áp của gia đình, sự thương yêu của thầy cô, và tình bạn trong sáng của tuổi học trò. 

Aki và Saku yêu nhau khi hai người mười bảy tuổi. Aki mất năm 17 tuổi. Hai câu đơn giản là đủ để tóm tắt cho toàn bộ phim, thế nhưng đâu là điểm đặc biệt để tôi khóc cười suốt 11 tập phim?

Khi tôi khóc vì Aki, đó không phải đơn thuần là khóc cho cái chết của một cô gái trẻ. Đó là khóc cho một người con gái luôn cố gắng sống hết mình nhưng lại chưa thể hoàn thành những gì cô mơ ước: trở thành một biên tập viên truyện tranh dành cho thiếu nhi. Đó là khóc vì thương cho một người mẹ đồng cảm với những rung động mới lớn của cô con gái: đã nói dối người bố giúp con gái khi Aki trốn đi picnic với Saku; và cũng là người mẹ rắn rỏi cùng con vượt qua bệnh tật: bà luôn dấu những giọt nước mắt, lúc nào cũng thể hiện sự điềm tĩnh đến phi thường "Khóc nhiều quá rồi thì phải cười chứ con". Đó là khóc vì người bố nghiêm nghị đến hơi lạnh lùng: đối với ông và cũng như đại đa số người Nhật khác, chỉ có sự làm việc chăm chỉ và kết quả thành công mới là thước đo cho giá trị của một con người, thế nên lúc nào ông cũng thể hiện sự kỳ vọng rất lớn cho con gái, và luôn nói cùng một câu "Cố lên nhé!", nhưng cuối cùng cũng chính người đàn ông gia trưởng tưởng chừng rất độc đoán đó đã hạ mình cuối đầu để xin bố của Saku cho Aki và Saku chụp chung tấm ảnh mặc váy cưới và đồ vest khi biết Aki không còn bao nhiêu thời gian.

October 12, 2010

[Bình luận ngắn] Naoki (Miura Haruma, Juri Ueno), Ao to shiro de mizzuiro (Shun Oguri, Aoi Miyazaki, Aoi Yuu), Swing Girls (Juri Ueno), Heavenly forest (Aoi Miyazaki, Hiroshi Tamaki), One million yen woman (Aoi Yuu)



Naoko (Miura Haruma, Juri Ueno)

Sau khi choáng váng với bạn Miura Haruma trong Koizora thì bạn Lan đã xem phim này tiếp theo vì trong phim này bạn Miura đóng vai chính cùng với Juri Ueno - một nữ diễn viên rất nổi tiếng vì tài năng diễn xuất. Phim mở đầu khá u ám với bệnh tự kỷ của một con bé và cái chết bất ngờ của một ngư dân đã lao mình xuống biển để cứu con bé (và sau đó ông này bị chuột rút hay sao đó mà ... không bao giờ trở về thuyền). Mười mấy năm sau, con bé quay trở về nơi nó xúyt chết và tình cờ gặp con trai của người đã cứu nó trước đây, thấy cậu này đang từ bỏ ước mơ thưở bé cùng bố (vì bố mất rồi) nên quyết định sẽ dành cả kỳ nghỉ hè để ... giúp bạn nam này tìm lại ước mơ. Phim này có thể coi là phiên bản điện ảnh u ám của Hana Kimi: một cô gái vì hàm ơn trước đây mà sẵn sàng sống cuộc sống xa gia đình, cố gắng hòa nhập vào một môi trường mới chỉ toàn là nam để tìm lại nụ cười cho người mà trước đây do lỗi của mình mà đã đánh mất cả nụ cười. Bộ phim kết thúc với một cái chết khác - nhưng sự ra đi này không mang sự u sầu, mà phần nhiều đem đến cảm giác vững tin và ấm áp để tiến vào tương lai. Phim diễn ra khá chậm, ít tình huống đặc biệt gây cấn nên những ai chưa quen xem phim diễn biến chậm sẽ khó để theo hết phim. Bạn Miura diễn hay, những pha chạy rất là chân thật :">

Đánh giá: 7/10
Mức độ dễ xem: Trung bình

August 9, 2010

[Bình luận ngắn] Battle Royale, L changes the world, Be with you, Hana Yori Dango, Koizora (The sky of love)


Battle Royale (Lớp học sinh tồn) 
[đã viết short review bằng tiếng Anh trước đây: link]

Phim Nhật đầu tiên mình xem và là bộ phim để lại ấn tượng và ảnh hưởng mạnh mẽ nhất đến mình. Phim này thì quá nổi tiếng rồi (search Google sẽ ra một đống review siêu ấn tượng) mà bút lực mình có hạn nên mình cũng xin phép không viết gì cả về phim này ~~ (cảm giác sợ hãi là mình sẽ không đủ khả năng diễn tả hết cái hay của phim, chẳng may làm cho người khác nghĩ xấu về phim nữa thì rất là xấu hổ "___"). Mình chỉ xin tóm tắt thế này: phim kể về cuộc chiến 3 ngày 2 đêm giữa 40 học sinh lớp 9 - vốn là những người bạn cùng lớp cùng một sát thủ chuyên nghiệp và một học sinh trung học. Có thể ví phim này như một vỏ hành với cốt lõi là bản chất con người, càng xem càng bóc vỏ đến tận lõi. Tagline của bộ phim "Bạn đã sẵn sàng để giết người bạn thân nhất của mình chưa?" đủ cho thấy diễn biến kinh hoàng và sự căng thẳng tột độ của bộ phim ~~ Hãy xem và ... tự hiểu.

August 6, 2010

Crow Zero II (Shun Oguri, Miura Haruma, Takayuki Yamada)



Bình diện chung thì Crow Zero II vẫn giữ được các giá trị giải trí cao như phần I, và bản thân đạo diễn cũng đã cố gắng phát triển câu chuyện theo nhiều hướng phức tạp hơn. Thế nhưng cũng vì thế mà bản thân bộ phim với hơn 120 phút đã không thể chuyển tải đầy đủ các nhân vật hay tình huống một cách thấu đáo nên dẫn đến sự hụt hẫng ở người xem. Mình xin list ra một vài ví dụ như sau (có tiết lộ nội dung phim):

August 4, 2010

Crow Zero I (Shun Oguri, Takayuki Yamada)



Đối với những người xem phim, thì có hai loại sau này luôn bị rẻ rúng: loại máu me bạo lực chỉ có chém giết; và loại phim tình dục quan hệ xác thịt từ đầu đến cuối; và thường thì những đạo diễn của hai loại phim này cũng chẳng được đánh giá cao. Thế nhưng, đối với Takeshi Miike thì lại khác. Dù phim của bác toàn những đầu rơi máu chảy và nội tạng văng tung tóe, nhưng bác luôn được giới phê bình đánh giá cao và là một trong những đạo diễn thành công nhất, nổi tiếng và cũng gây nhiều dư luận trái chiều tại Nhật Bản. Chúng ta có thể tìm được câu trả lời qua Crow Zero - một trong những phim nhẹ nhàng êm ái, mang tính chất thương mại cao của bác.
Trước khi xem phim này mình đặt cho nó kỳ vọng 100% (đạo diễn Takeshi Miike, diễn viên Takayuki Yamada và Oguri Shun, ...) và bộ phim đã không làm mình phải thất vọng. 30 phút đầu hơi chán, nhưng càng về sau phim càng đẩy nhanh diễn biến kịch tính, và đặc biệt là xem mấy cảnh đấm đá mà toàn trai cool thì làm sao tránh khỏi cảm giác thỏa mãn :"> Có lẽ đây cũng là điểm độc đáo của Takeshi Miike. Dù phim của bác có đánh đấm nhiều đến đâu thì chúng đều mang tính giải trí cao, không làm cho người xem cảm thấy ghê sợ mà ngược lại tạo nên cảm giác vô cùng thích thú và phấn khích. Xem hết phim cũng không chỉ đơn giản là xem các cảnh đánh đấm, mà còn là sự trưởng thành của Genji; "brothermance" của các bạn trong phim =)); hay cái khát vọng sống bùng lửa dữ dội của tuổi trẻ ("Nếu cuộc phẫu thuật chỉ cho tôi 30% cơ hội sống thì tôi sẽ sống đến 100% cuộc đời của mình). Có cảm giác như mỗi người sẽ cảm nhận được, hay quan sát lại cả tuổi trẻ sống bồng bột, hoang dại mà hết sức tự do, không gì kiềm nén của mình. It's a nature for people to live free, and no matter how much you try, you can just take a bad girl down. Ý nghĩa của phim được truyền đạt rõ ràng qua những pha hành động kịch tính, đôi khi hài hước và các chi tiết dễ hiểu: cách đơn giản và thường gặp nhất khi muốn thống trị là dùng sức mạnh; nhưng chỉ thế thôi vẫn chưa đủ, quan trọng phải là cái đầu nhìn xa và cái tâm sống tình. Nhạc của Crow Zero cũng cool.

July 29, 2010

Review: Shinku - Đẫm máu (Asami Mizukawa, Maki Horikita, Rina Uchiyama)

Tám năm trước, cả nước Nhật sững sốt vì một vụ giết người kinh hoàng: một người đàn ông trung niên đã đột nhập vào căn nhà của một viên chức khác, giết hại ông này, vợ và hai đứa con trai sinh đôi. Chỉ có đứa con gái đang tham gia cắm trại xa nhà cùng bạn học may mắn thoát khỏi vụ tàn sát đẫm máu này.

Theo lời những viên cảnh sát có mặt tại hiện trường, tên sát nhân đã ngồi gục trên biển máu loang lổ, miệng không ngừng kêu tên đứa con gái của chính hắn ta ...

Tám năm sau, cô con gái của gia đình nạn nhân nay đã trở thành một nữ sinh viên đại học xinh đẹp. Cuộc đời có thể gọi là phẳng lặng, tuy lúc nào cô cũng đau đáu nhớ về nỗi bất hạnh giáng lên gia đình nhỏ của mình. Bố. Mẹ. Hai em trai. Tất cả bị giết theo một cách cực kỳ dã man chỉ trong một đêm. Thỉnh thoảng cô gái vẫn còn nghe vọng về tiếng kêu cứu run rẩy yếu ướt của hai đứa em trai sinh đôi. 9 tuổi. Và chúng thì có tội tình gì? Cô run người khi nghĩ đến những dòng máu bắn ra tơi tả khi chiếc cưa máy lạnh lùng xẻ nứt thân thể của em trai. Da chúng trắng, mềm, và mịn. Và đối chọi là chiếc cưa máy sắt, rỉ thét, phát ra những tiếng tiêu then thét, choảng đặc của kim loại. Không bao giờ cô gái đó có thể chạy trốn khỏi ký ức, và cả những dòng cảm xúc lẫn lộn, hoảng nát vào cái đêm cô ngồi trên hành trình dài dằng dặc trên chiếc tắc xi đưa cô đến bệnh viện. Nơi đó, gia đình cô nằm. Không còn lành lặn. Rã nát. Tí tách máu. Họ nằm đó. Đã bị giết.

July 28, 2010

Review: April Bride/Cô Dâu Tháng Tư (Nana Eikura, Eita)




April Bride dựa trên một câu chuyện có thật tại Nhật: "Ngày 5 tháng Tư năm 2007, một đôi bạn trẻ làm lễ cưới tại nhà thờ. Thoạt trông, đó là một đám cưới bình thường. Tuy nhiên, cô dâu đang chịu đau đớn bởi căn bệnh ung thư vú giai đoạn cuối và chỉ còn sống được 1 tháng nữa" - trích Japanest. Đây đúng là câu chuyện cổ tích giữa đời thường: từ ước vọng sống mãnh liệt của cô dâu Chie Nagashima đến tình yêu sâu sắc của chú rể Taro Asaku. Cả hai người đã chiến đấu đến từng giây phút cuối cùng: đối với Chie là nỗi đau bệnh tật và những tâm trạng dằn vặt của cô khi nghĩ về tương lai, về cuộc sống sau này khi cô không còn bên Taro nữa; đối với Taro là sự phản đối của bố mẹ, những xì xào và áp lực vô hình đè nặng đến từ xã hội. Lòng yêu thương của con người thật không có giới hạn, nó tạo nên những điều mà ta không thể ngờ tới. Và dù cho Chie cũng đã ra đi, thế nhưng bản thân câu chuyện tình yêu của hai người đã là một phép màu trong cuộc sống, tiếp nối cho rất nhiều nghị lực sống và câu chuyện tình yêu khác.

May 25, 2010

Movie review: 17 again, Blue motorbike, Love phobia

1) 17 Again - 5/10


Không tệ, nhưng cũng không hay, một bộ phim trung bình và có phần nhạt nhòa. Zac Efron đóng quá chán, nội dung dễ đoán, và không có gì bất ngờ. Chỉ hơi bất ngờ vì phim này có Michelle Trachtenberg (Georgina của Gossip Girl), and she's damn hot! I love her (Why I end up loving all kinds of bitches in teenage drama/movie haha). Có Matthew Perry (Chandler của Friends) đóng nữa mà không có được nhiều :( Chán! Do phim dở, cái poster toàn thấy hình Zac ~~ không đáng post nên lấy hình của Michelle minh họa :))

April 23, 2010

Review: Ikigami (Shota Matsuda, Takayuki Yamada, Takashi Tsukamoto, Riko Narumi)

Sau khi đọc xong "Giao lộ tử thần" của Junji Ito thì mình nhận ra bản thân không thích các truyện dài trên 2 chap của sensei mà chỉ thích các truyện ngắn kiểu one-shot (ví dụ các truyện trong collection như Voices in the dark, Fleshed-colored horror, Lovesick dead). Cái Umazaki xem rất tuyệt - nhưng chỉ là những chap đầu, khi mỗi chap mang một thông điệp, cốt truyện khá tách bạch (như kiểu one-shoot), càng về sau, khi các tình tiết xoắn với nhau để đi về vòng tròn trung tâm của xoắn ốc, mình càng không thích. Đã đọc 2 chap đầu của Tomie, và cũng ... chưa thấy thích. Nhưng nói gì mà nói thì Junji Ito sensei vẫn là một người xuất chúng. Nói một chút về "Giao lộ tử thần" (quên tên tiếng Anh rồi T____T), mình không thực sự thích truyện này, nhưng có một chi tiết cuối khá cảm động, nữ nhân vật chính Midori đã tự tử để không còn chịu lời nguyền rủa của "cậu bé tử thần" nữa. Cứ bảo mình sến, hay không thực tế đi, nhưng mình rất thích những cách giải quyết như thế này. "Cậu ta đã chọn cái chết để được sống" - một câu gần cuối trong "Alive" - một manga horror khác mình đã được xem. Midori đã nói những lời cuối cùng như thế này: "Tớ không nhất thiết phải ghét cậu" và lịm đi ...

Sẵn tiện xin được review bộ phim liên quan đến chủ đề cái chết mà mình đã được xem:

Ikigami/The ultimate limit/Giới hạn cuối cùng



Có nhiều điểm giống nhau giữa Ikigami và The Accuracy of Death: đều là ba câu chuyện nhỏ kết nối để thành bộ phim thể hiện chủ đề về cái chết, nhân vật chính đều là nam giới, những cái chết đều liên quan đến những con người bình thường đến từ mọi ngõ ngách của cuộc sống, nhưng mình vẫn đánh giá Ikigami cao hơn rất nhiều so với The Accuracy of Death. Trước khi xem Ikigami mình đã từng đọc một bài review chi tiết, tiết lộ cả nội dung cụ thể của Ikigami, tức là mình biết được phim này sẽ diễn ra như thế này, nhân vật sẽ hành động như thế nào, ... nhưng khi xem phim mình vẫn xúc động và không thể kìm chế nước mắt. Thậm chí một thời gian sau khi xem, mình vẫn còn suy nghĩ rất nhiều về bộ phim này ... Mong là tất cả những ai đang đọc entry này sẽ tìm xem Ikigami, những lời khen mình dành cho bộ phim này không sai, và có lẽ không bao giờ là đủ.

Lý do đầu tiên mình đánh giá Ikigami hơn The Accuracy of Death là: trong khi nhân vật Thần Chết Shingami trong The Accuracy of Death là một người có thể dùng sức mạnh siêu nhiên của mình để quyết định "thời điểm" của một người thì nhân vật nam chính trong Ikigami chỉ là một nhân viên nhà nước bình thường. Anh chỉ là một con ốc nhỏ nhoi trong cả bộ máy chính quyền khổng lồ đang vận hành. Bản thân anh không thể thay đổi. Sự sống và cái chết của con người đến một cách bất ngờ, và không thể tránh khỏi, và một ngày cuối cùng, 24h cuối cùng thật là khắc nghiệt. Bộ phim được đặt trong một thể chế giả tưởng, nơi ban hành và áp dụng định luật "Phồn Vinh": tất cả những đứa trẻ khi vào lớp một bắt buộc bị tiêm, và một số trong chúng sẽ phải chết vào năm 21 tuổi - và những nhân viên nhà nước như nhân vật nam chính của Ikigami sẽ là người đi đến tận nơi để phát các giấy báo tử. Định luật "Phồn Vinh" được đặt ra nhằm ổn định dân số, tuyên truyền thông điệp "Cái chết có thể đến vào năm 21 tuổi" để khuyến khích công dân trẻ nước này cố gắng học tập, làm việc, quý trọng từng giây phút quý báu của sự sống. Chỉ riêng chi tiết này làm mình gợi nhớ đến hai tác phẩm nổi tiếng khác của Nhật Bản: "Battle Royale" với đạo luật BR, và Death Note (Quyển sổ tử thần).

Trong Battle Royale, những đứa trẻ chập chững lớn chỉ vừa biết mùi đời được đưa ra hoang đảo vắng để giết lẫn nhau. Tình bạn, tình yêu, tình người - tất cả sẽ được thử thách trong một môi trường khắc nghiệt đến cực độ. Đủ thứ loại người sẽ thể hiện ra theo đúng bản chất - tham lam có, tàn bạo có, mềm yếu có, mạnh mẽ có, nhu hèn có, ... Phải chăng cái "ác" của con người là bản chất thực, hay chỉ là một tính chất biểu hiện trong môi trường có điều kiện?!!

Về Death Note, nhiều người hâm mộ và tỏ ra đồng tình với triết lý của Kira/Raito Yagami: chủ động lọai bỏ những người xấu để "chọn lọc" một xã hội đẹp hoàn hảo như triết lý Utopia. "Một cộng đồng được xây dựng dựa trên nỗi sợ của đồng lọai không bao giờ là một xã hội" ... Điều để lại băn khoăn nhất cho mình là "liệu một người có thể trở thành thượng đế, một người có khả năng quyết định số phận và vận mệnh của người khác"? Cách đây không lâu, mình có xem một link hình cảnh những nữ tử tù bị xử bắn ở Trung Quốc ... Một cách phiến diện mà nói thì việc áp đặt án tử cho một người khác - dù cho người đó đi giết người khác - cũng là một biểu hiện của "đạo đức giả trong chừng mực cho phép". Một đứa trẻ đã từng hỏi: "Tại sao ta giết người để chứng minh việc giết người là sai trái?". Cả thế giới được dựng trên một mỏm đá sát biển, sương mù của dối trá và những lời bao biện phủ giăng khắp nơi.

"Thế nào là đen và trắng? Thế nào là sự thật và dối trá?" - những lời hát được cất lên ở phần đầu bộ phim có thể tóm gọn lại những hoài nghi, suy tư sau những vấn đề được đặt ra trong bộ phim (ngoại trừ triết lý về cái chết và cuộc sống). Với chủ đề ảo mộng phù du của vật chất và con đường quay trở về đam mê, câu chuyện đầu tiên trong Ikigami đem lại cho người xem cái nhìn chân thật và cảm động. Một người bạn sẵn sàng bỏ rơi người bạn thân đã cùng đi qua biết bao khó khăn giông bão, và đến những giây phút cuối cùng, anh ta mới hiểu được đâu là những giá trị thật sự quan trọng. Nhưng có lẽ đã quá muộn. Những phút giây cận kề cái chết. "Bạn chỉ có thể cảm nhận được giá trị của một vật, một người khi mất đi" - bài học xưa cũ nhưng chưa bao giờ là sai cả.

Hai câu chuyện sau của Ikigami được lồng ghép khéo léo - đây cũng là một điểm mình thích Ikigami hơn The Accuracy of Death (trong Death thì hai câu chuyện sau tách bạch và diễn ra trên màn ảnh lần lượt). Một nói về những giá trị của gia đình Nhật trong xã hội ngày nay: người mẹ và cha bận rộn làm chính trị,  người con mắc hội chứng Hikikomori (tự giam mình trong phòng, tự tách biệt với xã hội, chỉ thừa nhận sự tồn tại của mình trên Internet. Những người rơi vào hội chứng này thường dẫn đến trầm cảm, thậm chí tự tử ...). Kết thúc đem lại sự ngạc nhiên thú vị cho người xem: ngoài nút gắt mâu thuẫn đã được dở bỏ hợp lý, câu chuyện đề cao truyền thống tình nghĩa sâu sắc của gia đình, đồng thời truyền tải thông điệp sâu sắc: "Để theo đuổi ước mơ, không ai có thể thực hiện một mình". Câu chuyện thứ ba, tạm gọi là câu chuyện về "cô gái đẹp nhất thế gian" kể về hai anh em mồ côi. Hai người mất bố mẹ trong một tai nạn thảm khốc, dẫn đến đôi mắt mù lòa của cô gái, còn anh trai thì gia nhập làm tay quen trong một băng đảng chuyên cho vay mượn nặng lãi. Khi người anh đã tạm kiếm đủ tiền để đưa em gái ra ngoài sống trong căn hộ thì cũng là lúc anh này nhận thẻ báo tử. Anh quyết định hiến tặng đôi mắt cho người em, nhưng tình cờ cô gái nghe được cuộc nói chuyện giữa người anh và nam nhân viên báo tử nên cô từ chối phẫu thuật. Vậy làm thế nào để người anh thuyết phục em gái nhận đôi mắt? Đón xem phim nhé!!!

Khi người anh mất đi, cô gái trở về căn hộ người anh thuê, bên trong có một chiếc hộp gõ nhỏ. Cô gái mở ra và nhìn thấy mình trong gương. Dòng chữ người anh để lại: "Anh không nói dối đâu, em là cô gái đẹp nhất thế gian". Hoa anh đào rơi rung rinh theo nhịp điệu của gió ngoài khung cửa sổ, "Cám ơn anh" - cô gái nói với người anh.

Ngoài ba câu chuyện trên không thể nhắc đến mối dây xuyên suốt câu chuyện là nam nhân vật báo tin tử cho các nạn nhân. Những dằn vặt, đau đớn, hoài nghi về "xã hội hoàn hảo", thậm chí cả những cuộc phản kháng liều lĩnh được chuyển tải một cách xuất sắc, phần nào gợi lên những nỗi đồng cảm của những con người buộc sống trong một xã hội độc tài, thống trị, giả dối. Chấp nhận để sống một cuộc đời nhàn nhạt, cam chịu, hay phản kháng? Đó là câu hỏi còn để mở ở phần cuối bộ phim, thế nhưng ánh mắt rực lửa hướng thẳng vào máy quay camera (mà người ta dùng để kiểm soát nhân dân) của nam nhân vật này có thể cho ta niềm hy vọng về một sự thay đổi trong tương lai.

Ikigami quy tụ một dàn diễn viên cực kỳ nổi tiếng: Shota Matsuda (Liar Game, Hana Yori Dango), Riko Narumi (nữ diễn viên của Calling You mà tớ đã giới thiệu trước đây ^^, Một lít nước mắt), Takashi Tsukamoto, Takayuki Yamada (Hai anh này nổi tiếng lắm, để hôm nào viết review phim của hai anh hehe). Mở đầu cực kỳ ấn tượng với những thước phim trắng đen, rè rè như thu qua tivi đem đến cho người xem mốt chút cảm giác kinh dị của các thập niên xưa, nhưng cả bộ phim Ikigami là một bản tình ca chân thật, sâu sắc và cảm động về cuộc sống, cái chết, ước mơ, tình cảm gia đình, ... chắc chắn sẽ lấy đi của người xem không ít nước mắt. Ngoài ra, bộ phim còn lồng vào những thông điệp tế nhị, nóng bỏng về chính trị, xã hội: "Đấu tranh vì một xã hội công bằng", "Thể chế độc tài" thật khéo léo. Ikigami thật xứng đáng là bộ phim cần phải xem đối với tất cả mọi người.

Ikigami dựa trên manga cùng tên của Motoro Mase

Tên phim: Ikigami: The Ultimate Limit
Đạo diễn: Tomoyuki TakimotoBiên kịch: Akimitsu Sasaki
Ngày phát hành: 27/08/2008
Diễn viên: Shota Matsuda, Riko Narumi, Takashi Tsukamoto, Takayuki Yamada,